Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2020

BỆNH DỊCH và QUAN TRÍ



Cả nước lo sốt vó dịch Viêm phổi Vũ Hán kéo dài ,học sinh nghỉ học đã lâu .Giao thông ,Du lịch đình trệ .Nhiều công ty bên bờ vực phá sản .
Nông dân đồng bằng sông Cửu long còn gánh thêm nỗi lo hạn hán ,nhiễm mặn dẫn đến trồng lúa gặt chỉ được rơm .Nhiều quan chức chính phủ ,toàn bộ nhân viên nghành Y gồng mình chống dịch ,bữa trưa xuất cơm hộp ăn vội .
Nhưng có quan ,có thể nhiều quan vẫn dửng dưng ,coi chống dịch không phải việc của mình .
Bữa trưa của họ ở khách sạn 5 sao .
Buổi chiều đi chơi golf cho tiêu bớt mỡ bữa trưa .
Bữa tối ở Nhà hàng sang trọng .
Còn mời ca sỹ đến hát mua vui .
Những người này không phải xuất xứ bán cháo lòng .
Toàn các vị thông thái ,bằng cấp học vị hơn người .
Không biết họ có đánh tổ tôm như ông Nguyễn Công Hoan mô tả không nhỉ ? Tôi chắc là họ thành

thạo ngón này .
Thế có phải là quan trí cao không ?các bạn ?

Thứ Bảy, 7 tháng 3, 2020

DỊCH BỆNH và DÂN TRÍ

Dịch Viêm phổi Vũ Hán bắt nguồn từ Trung Quốc hơn 2 tháng trước nay đã lan ra 79 quốc gia và vùng lãnh thổ .
Tên gọi của nó ban đầu là 2019-nCoV , sau đổi thành COVID -19 rồi thành SARS-CoV-2.Vì Trung Quốc không muốn từ Vũ Hán đi vào Lịch sử ,WHO phải nghe theo .
Italia ,Hàn Quốc ,Iran tuy không có biên giới với Trung quốc nhưng dịch bùng phát mạnh .Toàn cầu hóa - Globalization mà.
Việt Nam sông núi liền kề ,giao thương thuận tiện ,giao thông như mắc cửi nhưng số người nhiễm từ khi bắt đầu cho đến cách đây 2 ngày luôn ổn định ở con số 16 ca nhiễm đã khỏi hoàn toàn .
Chuẩn bị công bố khống chế dịch thành công ,thì hôm qua cô Nhung 125 Trúc Bạch hắt hơi ,bắn virus tứ tung ,thành phố họp khẩn ban đêm ,dân tình hốt hoảng ...
Thì ra có những thứ còn sợ hơn 2 đế quốc to nhiều !
Người Việt nam cách đây nửa thế kỉ ,quen với chiến tranh ,bom rơi đạn nổ bên tai vẫn đứng vững ,hiên ngang .
Nhường cơm ,xẻ áo .
Xe chưa qua ,nhà không tiếc .
Hàng xóm tối lửa tắt đèn có nhau .Chỉ có ấm trà ,ngồi từ tối đến đêm chuyện vẫn chưa dứt ...
Cuộc sống thời chiến khó khăn ,không có tem phiếu lương thực ,thực phẩm như dân thành phố ,thói quen tích cốc phòng cơ hình thành từ đây .
Hòa bình ,phát triển ,kinh tế khá dần ,không còn lo cảnh chạy ăn từng bữa .
Dân quê dịch chuyển ra thành phố ,ở chung cư , người có bố làm to mua nhà mặt phố .Bây giờ họ đặt đồ ăn đem đến tận nhà qua ứng dụng trên Smartphone .Có tiền ,bay sang London chơi ,tiện thể bay sang Milan kinh đô thời trang nước Ý mua bộ đồ lót ,trước khi về sang Paris vào Laffayet lấy lọ nước hoa Chanel ...
Hà nội covyNhung là trường hợp đầu tiên ,mà dân Việt đã quen với khái niệm đại dịch hai tháng nay sao vẫn hoảng loạn ?
Cả nước trút giận lên cô gái .
Nhưng họ ,chính những người chửi cô này trên mạng ,tranh nhau đi vơ vét mì tôm siêu thị ,đang đêm xách vali , đưa con cháu về quê .
Họ chửi cô gái ích kỉ ,nhưng việc họ đi vơ vét tích trữ thực phẩm rời phố về quê mà không nghĩ rằng họ cũng đang reo rắc hoảng loạn trong xã hội bằng việc mua vét hàng hóa .
Biết đâu họ cũng đang mang mầm bệnh từ thành phố về quê ?
Hai chục năm nữa ,Việt Nam sẽ thành nước công nghiệp phát triển (theo như lời lãnh đạo ),nhưng dân trí chắc gì đã thay đổi tích cực hơn ?
PS ;Ảnh của anh bạn người Hà Nội chụp ở Tuyên Quang hôm qua .
Chợ quê Kim Bảng Hà Nam sáng nay đông như phiên chợ tết ,giá tăng hơn chút ít .Họ mua cả rau chuyển ra thành phố .
Thực ra hiệu ứng cô Nhung lan từ sáng qua .

Thứ Hai, 24 tháng 2, 2020

PHƯỢT - CÂU CHUYỆN CẢNH GIÁC


PHƯỢT - CÂU CHUYỆN CẢNH GIÁC
Mỗi lần vấp là một lần bớt dại .
Nhưng  : chẳng cái dại nào giống cái dại nào
Nên cho dù thông minh đến mấy ,cảnh giác đến mấy vẫn có thể bị mắc lừa .Chỉ có thể tránh được những trường hợp tương tự nếu bạn coi câu chuyện này đã xảy ra với mình .
Trong chuyến đi vòng quanh Ấn Độ ,Bom Bay là thành phố đầu tiên tôi ghé thăm và dĩ nhiên là phải đến India Gate .
Sau khi chụp ảnh ,tôi thả bộ dọc theo phố đông người ,rồi ghé qua một con phố nhỏ ,hẹp .
Gặp đôi nam nữ tuổi ngoài 30 ,tôi đoán là người Thổ Nhĩ Kỳ vì 10 năm trước cũng đã từng làm việc ,tiếp xúc với họ .
Dừng lại bắt chuyện ,hình như họ chủ động.Họ giới thiệu là người Tiểu vương quốc Ả rập ,1 đất nước giàu nức tiếng .
Thấy tôi giới thiệu là người Việt nam ,họ ồ lên có vẻ sung sướng ,nói rằng sắp tới sẽ đi du lịch Việt nam .
Hỏi thăm giá vé máy bay ,hãng bay ,giá phòng khách sạn 5 sao ...rồi ngỏ ý muốn xem tiền Việt nam thế nào ...Tôi kéo khóa túi áo Gilê ,ngăn đựng tiền Việt ,vẫn cầm trên tay mình ,giơ lên cho họ xem .Vẫn tiếp tục câu chuyện ,họ muốn xem đô la Mỹ ,xem có gì khác với tiền họ đem theo không ,lúc này chàng trai cũng rút chiếc ví dày cộp ra rồi đưa cho cô gái cầm .
Tôi cũng không kịp suy nghĩ gì ,mở khóa ngăn túi áo đựng tiền đô ,cả tập chỉ chừng gần nghìn đô (ngoài ra còn tiền ở thẻ Visa) ,cũng giơ lên cho họ  xem .Người đàn ông đưa tay ra ,muốn cầm tận tay xem thế nào ,theo phản xạ tự nhiên tôi rút tay lại định cất tiền đi ,người này năn nỉ ,còn mở ví trên tay người phụ nữ cho tôi thấy sấp tiền đô vài chục tờ trong ví của họ ý để làm tin .
Tôi cũng chưa có ý niệm gì về chuyện lừa đảo hay cướp giật ,mà chỉ không muốn kéo dài câu chuyện ,đành mang tiếng kém lịch sự ,dứt áo chia tay .
Họ ra dấu có ý lấy làm tiếc có lẽ về sự thiếu hiểu biết ,tin cậy lẫn nhau  .Những ngày sau tôi không còn hớ câu chuyện này nữa .
Rồi vài hôm sau tới thành phố Varanasi ,trong khi băng qua đường ô tô qua lại như mắc cửi ,tôi phải nhờ cậy một cặp nam nữ cũng băng qua đường .
Cũng dừng lại nói chuyện xã giao  .kịch bản y như lần trước ở Mumbai (Bom Bay ) nhưng chỉ 5 - 10 phút sau tôi mới nhớ lại chuyện cũ và liên tưởng đến những trò lừa đảo rút lõi hoặc đánh tráo tiền (trò đổi tiền rút lõi tôi đã từng là nạn nhân hồi còn ở Nga ) .
May mà mình không dính bẫy .
Các chuyến du lịch nước ngoài .mình đem theo tiền dự phòng rất ít sau khi đã dự tính chi phí cho chuyến đi .
Nếu   mất dù ít là cũng ảnh hưởng tới chuyến đi ,có khi phải hủy  hành trình còn lại  vì ở Việt Nam còn xoay trở được ,chứ một thân một mình ở nước ngoài biết dựa vào ai  ?

Thứ Hai, 13 tháng 1, 2020

THƯ GỬI BÁC KÌNH


Kính lạy vong linh bác .
Cháu là dân thường ,ở Kim Bảng Hà Nam ,cách quê bác 40km thôi .
Bố mẹ cháu cũng ngoài 80 ,bố cháu đã mất .
 Cháu cũng có người trong họ ,cháu gọi bằng bác ,tầm tuổi bác (chính xác là hơn bác 2 tuổi ) từng làm bí thư xã.
  Bố vợ cháu cũng có huy hiệu tuổi đảng như của bác ,nên cháu cũng hiểu phần nào lý tưởng của thế hệ các bác .
Biết việc đau buồn ,mất mát của gia đình bác ,có lẽ cũng là việc buồn của nhiều gia đình thôn Hoành nên sáng nay cháu đến thắp hương viếng bác .
Cháu biết thời gian tang lễ bác diễn ra sáng qua ,nhưng nghĩ rằng có đến ,các anh công an cũng không cho vào nên sáng nay mới đi .
Cháu đi theo đường từ thôn Đồng Mít vào ,các anh công an không cho vào ,cháu phải hỏi đường khác đi từ bãi rác .Vào đến cổng làng thấy cảnh sat vũ trang rất đông ,cháu cũng run,bám theo 1 chị đi xe máy phía trước ,không dám liếc ngang liếc dọc ,vào đến gần giữa làng mới hỏi thăm ,họ chỉ quay rabên ngoài cổng làng .
Cháu có gặp bác gái và em trai bác cùng vài người khác .
Em trai bác có giãi bày số anh trai tôi đen : huyện ủy Mỹ Đức có giấy mời đến nhận huy hiêu 50 -60 năm tuổi đảng ,chưa kịp nhận đã phải ra đi.
Bác cũng ra đi với niềm tin anh Chung chủ tịch là người tốt ...
Cháu có nói với em trai bác rằng : bác ngoài 80 ,ra đi cũng là hợp mệnh trời rồi .
Cháu nghĩ trong bụng :nếu được chết như bác thì cháu cũng sẵn sàng chêt .
Chỉ có điều cháu không có được niềm tin như bác .
Cháu thấy cái chết của bác cũng làm phân hóa xã hội nhiều lắm bác ạ .
Phần lớn những người có học thức như nhà báo ,nhà văn ,luật sư ,nhiều người trong số vừa kể cháu đã từng nghĩ về họ như là bồi bút đều đứng về phía bác .
Có 2 nhà văn đứng về phía chính quyền trong chuyện làng Nhô quê cháu ,nay cũng đau buồn ,xót xa cho Đồng Tâm .
Nhưng cũng có nhiều người lên án bác ,gọi bác là thàng phản độngViệt tân bác ạ .
Họ là những người trong lực lượng 47 ,hoặc là những người trung tuổi xem VTV1 ,gọi Google và Wikipedia là những người Việt phản động lưu vong .Lỗi sai chính tả ngay trong câu chửi bác ạ .   .Thôi bác cũng hãy bỏ qua cho họ .Bác cứ thử ngẫm mà xem thời thanh niên của bác khi CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT diễn ra ,chắc nhiều người bạn của bác cũng đã từng đấu tố người thân của mình .
Cháu chỉ bị dằn vặt ; không biết người chiến sỹ nào ,chắc chỉ bằng tuổi cháu bác ,đã nhấn cò ở cự ly rất gấn sát hại bác ?
Nhưng bác cũng hãy tha thứ cho anh ấy ,
Huy hiệu đảng không mang theo ,huân chương quân công hạng nhất cháu nghĩ cũng chẳng cần đâu bác ạ .
Yên nghỉ trong lòng NHÂN DÂN là được rồi ,bác ạ .
Vĩnh biệt bác .
PS :Viết những dòng cuối ,cháu trào nước mắt.
Mà cháu đâu dư nước mắt .


Chủ Nhật, 6 tháng 10, 2019

GƯƠNG SÁNG


<<<Mỗi người tốt việc tốt là một bông hoa đẹp
Cả dân tộc ta là một rừng hoa đẹp>>
Tôi gặp chị tại hội nghị báo cáo điển hình phong trào học tập và làm theo tấm gương đạo đức của bác,  khu vực Tây nguyên .
Thành phố Buôn ma thuột đầy cái nắng ,đầy cái gió và đầy cả ....tiếng cười .
Quê chị ở tận Lâm đồng .
Nhà đông người ,gia cảnh khó khăn ,bố mẹ già yếu ,chị phải bỏ học từ năm lớp 9 để ở nhà phụ giúp bố mẹ ,nuôi các em .
Tuy vậy ,buổi tối ,chị vẫn đến nhà cô bạn thân xem bạn làm bài ,âm thầm tự học văn hóa bằng sách của bạn .
Còn ở tuổi vị thành niên ,chị đã phải phiêu dạt lên Buôn mê thuột ,vào làm thuê cho một tiệm cắt tóc gội đầu .
Tiền lương tuy ít ,nhưng chị vẫn đều đặn hàng tháng gửi về quê cho Bố có chút vui cùng bạn nhậu .Buổi sáng ,khi quán chưa có khách ,chị còn tranh thủ học thêm tiếng Anh .Cuộc đời cứ thế bình lặng trôi đi,  nhưng khao khát vươn lên trong con người chị không lúc nào ngừng sôi sục .Chị nghĩ đến lúc nào đó sẽ điều khiển được nhiều người ,chứ không phải chỉ một người như nghề nghiệp hiện tại ...
Rồi cơ may cũng đến ,một khách hàng thường xuyên đến quán gội đầu thư giãn thấy chị chăm làm ,tính tình hiền dịu ,ghé tai nói nhỏ ...
Chị đã vượt qua hàng trăm thí sinh ở vòng sơ tuyển và hàng chục thí sinh khác ở vòng thi vấn đáp tiếng Anh (Tôi không biết tiếng Anh ,chỉ nghe chị kể thấy toàn đít với đụ gì đó What did you do ?) ,ở vòng trong toàn thí sinh là con em lãnh đạo các ban nghành trong tỉnh ,nhưng chị đã xuất sắc vượt qua .
Công việc trong nhà khách tỉnh ủy khá vất vả ,làm ngày ,làm đêm ... nhưng chị vẫn tranh thủ tham gia lớp đào tạo từ xa .Gái có công ,chồng không phụ ,chị đã tốt nghiệp Đại học và sau vài năm kiên trì theo đuổi ,chị đã có bằng Thạc sỹ về đề tài xây dựng Đảng .
Chị còn mơ ước ...
Những lời chị nói trong hội nghị cũng là những lời khuyên chân thành gửi tới các bạn đoàn viên ,đảng viên trẻ : không nhất thiết phải học đại học trong những trường danh tiếng ,chúng ta cứ cố gắng ,chăm chỉ ,theo gương các bậc lão thành ,vẫn có thể gặt hái được thành công .Con đường vòng từ một nữ sinh lớp 9 tới Thạc sỹ xây dựng Đảng của chị là một minh chứng rõ rệt .
Chị là Trần Thị Ngọc Thảo ,trưởng phòng Quản trị hành chính Tỉnh ủy .
Ái Sa chỉ nên coi là bí danh ,chị nói theo gương các bậc tiền bối đi hoạt động cách mạng phải có bí danh để sau này viết tiểu sử .

Thứ Bảy, 5 tháng 10, 2019

MÃ PÌ LÈNG




Báo Dân việt đưa tin về công trình không phép ở Mã pì lèng - Hà giang ,tỉnh của vua mèo họ Triệu Tài ...
Đa số ý kiến dân mạng phản đối tổ hợp nhà hàng ,khách sạn này ,nhất là giới trẻ ,thích phượt .
Mình là một phượt thủ nghiệp dư , cũng đã đi xe máy qua đây năm 2012 .Còn qua các đèo nổi tiếng và không nổi tiếng khác ở ngoài bắc ,nên có thể đưa ra so sánh .
Cảnh quan các đèo đều hùng vĩ ,tuy tầm nhìn xa khác nhau .
Độ hiểm trở ,hấp dẫn phượt thủ bằng độ dốc ,khúc ngoặt hiểm nguy không còn ,vì đường đã được mở rộng ,hạ độ cao .
Cảnh đẹp mỗi nơi mỗi vẻ ,nhưng Mã pì lèng sơn thủy hữu tình vì có sông Nho quế bên dưới .Nhìn về hai phía đều là đường quanh co ,uốn lươn .Chỉ có đỉnh đèo Ô quý hồ tương tự ,chứ Pha đin và Khau phạ không nhìn về hai phía được.
Từ Mã pì lèng về Mèo vạc hoặc Đồng văn đều gần như nhau ,chứ các đèo kia tìm chỗ nghỉ đêm khó hơn 
Đèo Pha đin có làm nhà nghỉ cũng chẳng có ai quan tâm .Đèo Khau phạ ít người qua lại .
Đèo Ô quý hồ dựng mấy quán nước trên đỉnh đèo ,chính quyền dẹp bỏ luôn vì phá vỡ cảnh quan .
Hà giang thì khác .
Hà giang nổi tiếng hơn .Tai tiếng hơn .
Cách đây hơn chục năm là đại công trường thế kỉ ,để rồi bao tiền của đổ xuống sông ,trôi ra biển .
Rồi đến Sầm Đức Xương
Rồi đến ông bạn họ Triệu của tôi (Chả là ngày ở bộ đội tôi có anh bạn cùng đơn vị Triệu Chòi Giòong quê Hà giang .Triệu này với Triệu Vinh là hai anh em họ Triệu ,vậy thì bí thư tỉnh ủy Hà giang là bạn tôi chứ còn gì nữa ,không đúng à ?)
Biết đâu ,chồng của cô em dâu anh bạn Hà giang của tôi nó đổi mấy điểm cho con để cho đàn em Mèo vạc cắm cái gai bê tông trên đỉnh Mã pì lèng .
Có khi vài năm nữa sông Nho quế ngập ngụa bã cà phê và bao cao su OK .

Thứ Bảy, 28 tháng 9, 2019

CHUYÊN CƠ





Đề tài bàn tán trên mạng mấy hôm nay là chuyên cơ
Nói thế không đúng .Nói đầy đủ là :
Chuyên cơ của Chủ tịch Quốc hội nước CHXHCN Việt Nam thăm Đại hàn dân quốc .Đoàn có 160 người .trong số đó 9 người có đi nhưng không về cùng đoàn .(Bọn mình hay gọi là tuột xích ).
Việc xảy ra đã lâu ,báo Hàn quốc mới đưa tin ,nên mọi người Việt nam mới biết ,chứ hay ho gì chuyện này mà báo Việt cộng đưa tin.
Đoàn đi chuyên cơ là đoàn Quốc hội .
Nhưng Bộ Kế hoạch đầu tư tổ chức .ông Bộ trưởng nói cho mấy người kia đi nhờ .Chắc là kiếm thêm ít tiền đổ xăng .
Đi nhờ chuyên cơ thôi , có gì mà ầm ĩ ?, mà chửi chị Ngân .
Chị đang muốn đốt hết áo dài ,mọi người lại đổ thêm xăng .Mình cũng cảm thấy xấu hổ vì chị hỏi thế em đã làm được gì cho Tổ quốc chưa ?
Nên mình bênh chị .
Một phần nữa là ngày xưa mình cũng hay đi nhờ máy bay chở khách .
Hồi còn đi kiếm ăn ở nước Nga cách đây gần ba chục năm ,công việc của bọn mình là mua hàng ở đôm 5 ,hàng chủ yếu là quần áo (ai ở Nga thì không phải giải thích ,ai chưa biết thì hỏi ở bình luận ) rồi chở về vùng Siberi bán lẻ kiếm lời .Hành trình Tyumen - Matxcơva - Tyumen lặp đi lặp lại ,tàu hỏa là nhà ghế nằm hạng bình dân là giường ngủ . Ăn bánh mì và thịt nướng ,tắm ở nhà tắm công cộng gần ga đường sắt .
Hàng tháng trời như vậy .
Không hiểu do cơ duyên nào lại tìm được cách đi nhờ máy bay ,vì đi tàu mất 32 tiếng ,đi máy bay chỉ mất hơn 2 giờ bay tới sân bay Vnukovo ,xuống máy bay là vào ngay phòng vé của đường sắt ở đó để mua vé về ,rồi lên xe bus đi tiếp chừng 1 tiếng là đến nơi lấy hàng ,đi như vậy mệt hơn nhưng được nhiều chuyến hơn ,kiếm được nhiều tiền hơn .
Ngày đó ,các máy bay từ vùng Viễn đông bay tới Thủ đô Nga thường quá cảnh ở Omsk ,có lẽ để tiếp thêm nhiên liệu nên dừng lại khoảng 2 tiếng ,hành khách được chở từ máy bay vào quầy giải khát ( Cafeteria ) trên tầng 2 sân bay Omsk ngồi đợi .
Mình và chú em cùng quê 2 tay đút túi quần lững thững đi vào , ngồi uống nước ,chờ khách ra là ra theo ,hỏi tiếp viên xin đi về Max ,họ đưa lên gặp cơ trưởng hoặc nhân viên tổ lái ,đưa cho họ ít tiền (những đồng 25 rúp màu tím ,không nhớ là đưa bao nhiêu hình như là 100 tờ ,tức là 2 500 rúp / 2 người ) ,họ cho ngồi khi cuối khoang ,khi gần tổ lái ,khi phải xuống khoang chở hàng lạnh buốt .
Chắc thời đó phi công không lo ngại khủng bố ,nên xin quá giang cũng dễ dàng ,có điều phải từ Tyumen đi tàu hơn 200km mới tới Omsk để đi nhờ máy bay .
Một điều lạ là không bao giờ họ đòi xem hộ chiếu .
Mà hộ chiếu thì đã bị mất cắp cùng túi hàng ngay sau khi sang Liên xô được 1 năm ,cho tới năm 1994 mới lên sứ quán xin cấp hộ chiếu mới ,từng ấy năm chỉ có một giấy chứng nhận Công an thành phố Mezdurechensk tỉnh Kêmerovo cấp .
Chu trình này lặp đi lặp lại hàng tháng ,sau này thuê nhà ở hẳn Tuymen thì mới ngừng đi máy bay ,đi bằng tàu hỏa ,mỗi tuần một lần .
Nhờ có đồng tiền kiếm được từ hồi đó ,đến bây giờ mới mua được Laptop ,ngồi gõ bàn phím bàn thế sự với mọi người .
Sau này có vài chuyến du lịch ra nước ngoài ,toàn nhờ người quen mua vé .
Sang năm dự định đi Hàn quốc ,nhưng chắc không thể đi nhờ chuyên cơ được rồi .