Chủ Nhật, 12 tháng 11, 2017

ĐƯỢC GÌ QUA NHỮNG CHUYẾN ĐI


Cách đây gần 3 năm ,trong chuyến phượt “Đi dọc Việt nam “ cùng anh Hoàng Thê ,có một anh bạn nhắn tin :Đi thế thì được cái gì ?
Mình tuy không phải dân kinh doanh ,nhưng vẫn tính toán hơn thiệt mỗi chuyến đi .Vì không thu hoạch được điều gì đó thì đi làm gì ?
Đi du lịch theo đoàn ,hướng dẫn viên thường nói đùa đó là một cuộc hành xác ,nhưng ai cũng thích .Đi phượt còn mệt hơn ,vì gần như cả ngày dãi nắng ,dầm mưa ,hít bụi ,nhưng nhìn cuộc sống gần hơn ,trải nghiệm thật hơn .
Chuyến đi đầu tháng vừa qua ,gọi là đi phượt cũng được  ,vì đi bằng xe máy ,qua 6 tỉnh thành :Quảng ninh – Hải phòng –Thái bình –Nam định –Ninh bình –Hà nam.
Nhưng chính xác hơn ,là chuyến đi thăm đồng đội .Có người gặp nhau thường xuyên ,có người gặp lại sau vài chục năm .Cảm xúc từ những cuộc gặp này chính là cái được không thể cân đong đo đếm .
TÌNH MẸ -CON
Phần lớn đồng đội gần 30 năm trước ,nay tuổi lục thập ,thất thập .Cha mẹ đã mất ,chỉ còn rất ít còn mẹ già :Mẹ 98 con 72 ,mẹ 92 con 67,tuy gánh nặng không đặt hết lên vai ,nhưng trách nhiệm chính .Có người xa mẹ thỉnh thoảng mới về,có người  mẹ con ở gần nhau .Dù xa hay gần ,các anh đều ý thức trách nhiệm ,làm tròn bổn phận ,đôi khi còn là người bạn tâm tình ,giãi bày tâm sự .(Mẹ gọi con là bác ,xưng tôi :Bác thông cho tôi cái điếu ,bác pha cho tôi ấm chè …) Cảm nhận thật rõ câu tục ngữ :Trẻ cậy cha ,già cậy con .Chứ không trừu tượng như câu Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra .
TÌNH ĐỒNG ĐỘI
Vài chục năm không gặp ,nên khách đến chơi là một sự kiện trọng đại ,dù đã gọi điện dặn trước cơm 2 rau 1 thịt thôi ,nhưng cỗ bàn ê hề  vì thực tâm mến khách chứ không phải khoe giàu ,hay  túng thiếu phải vay tiền đãi khách.Gọi điện cho bạn ,có người ở gần ,có người ở xa hai chục cây số ,sắp đến giwof ăn mới gọi điện ,tuy đang bận trông cháu ,chăm vợ ,vẫn thu xếp đến gặp ,cả bữa ăn chỉ một hai lần gắp ,gần 70 vẫn uống vô tư .Điều khâm phục nhất là gọi  điện mời đến uống rượu mà  không báo trước  (mời muộn thường dễ tự ái ) cho bậc đàn anh ,mà đàn anh vẫn đến .Những bữa rượu ôn lại chuyện xưa tưởng không bao giờ dứt ,nhưng ai cũng kiềm chế tửu lượng ,giữ được sức khỏe .
TÌNH VỢ CHỒNG
Đã dựng vợ gả chồng cho các con ,làm nhà cho chúng ra ở riêng nên bây giờ phần lớn phần lớn ông bà ở với nhau ,lấy việc chăm cháu nội ,cháu ngoại làm niềm vui hàng ngày .Nhưng mối quan tâm đến chồng thể hiện sự chăm chút đến từng chi tiết nhỏ khi chồng đi chơi một vài ngày .Hoặc lo bữa cơm chu đáo khi khách của chồng đến thăm .Rồi  dặn chồng đưa khách đến quán ngon ăn sáng …
Không phải là  tướng ,tá mới có hiếu như vậy .
 Không phải chỉ là đồng đội vào sinh ra tử mới quý nhau như vậy .
Không phải vợ lính ,trải qua gian khó ,mới tình cảm như vậy .
Mỗi chúng ta ,nếu chịu khó học hỏi xung quanh ,nếu biết sửa đổi mình ,đều có thể trở thành người con có hiếu  ,người bạn tốt ,người chồng đáng yêu.
Học từ sách ,học từ những người xung quanh ,học từ những chuyến đi .

Học mãi .

Thứ Sáu, 3 tháng 11, 2017

NGƯỜI TRUNG QUỐC Ở NEW YORK



Cư dân trên trái đất,bất kể màu da ,đều có chung khát vọng khám phá những chân trời mới ,theo những cách khác nhau .
 Người châu Âu da trắng đóng thuyền đi vòng quanh thế giới ,khám phá ra châu Mỹ (Christop Colombo ,Magienlang )
Người Trung quốc da vàng ra đi tìm cuộc sống tốt đẹp hơn .
 Người Việt cũng ra đi ,nhưng  lý do khác .
Ngày 
xưa ,hoàng tử Lý Long Tường mà xin được ít gỗ quý của mấy  anh kiểm lâm Yên bái ,Quảng trị ,đóng tàu to vượt đại dương,chứ không phải chỉ tới Hàn quốc xin tị nạn ,  thì bây giờ có lẽ nước Mỹ là của người Việt nam rồi .
Chứ không như nước Mỹ bây giờ ,sắp thành tàu đến nơi.
Đến bất cứ thành phố lớn nào của Hoa kì ,dù bờ Đông hay bờ Tây ,đều có những khu phố Tàu (Chine Town ).Thường ở ngay trung tâm thành phố (Downtown ).Dù đã đến Mỹ hàng trăm năm ,họ vẫn giữ tập quán sinh hoạt quê nhà .Dễ thấy là họ làm ăn ,buôn bán thành công trên đất Mỹ .Đó là những người Mỹ gốc Hoa.
Ta còn gặp trên đất Mỹ từng đoàn khách du lịch Trung quốc ,dễ nhận ra thôi ,vì họ có hướng dẫn viên du lịch cầm cờ dẫn đi,đoàn vài chục người ,nói năng tự nhiên ,chỗ nào cũng thấy tạo dáng chụp hình ,phớt lờ người xung quanh .Có nhiều tiền mới đi du lịch Mỹ ,nhưng văn hóa chẳng khác gì những đoàn khách phổ thông từ đại lục tràn sang Việt nam.
Nhưng còn có những người Trung quốc khác .
Đó là những du học sinh .
Có thể họ sang Mỹ học vì có bố mẹ là quan chức .Tôi gặp đối tượng này ở những địa điểm du lịch nổi tiếng ,thường là cùng bố mẹ đi chơi .từ New York tới Las Vegas ,đi thăm Grand Canyon cũng thấy họ ngồi chung xe …
Nhưng chắc cũng có nhiều  sinh viên được các trường  đại học Hoa kỳ cấp học bổng .Tôi muốn nói đến họ trong bài viết này .
Hôm ấy từ Washington đi New York do không mua vé đặt trước qua mạng ,nên khi tới thành phố ,họ thả tôi ở gần bến xe ,chứ không phải bến xe của hãng mà tôi  đã đặt ,thường vé này có ghi rõ địa chỉ bến xe ,và trong thư xác nhận đặt phòng khách sạn  ,họ có hướng dẫn cách đi từ bến xe này về khách sạn bằng phương tiện giao thông công cộng .(Dân du lịch bụi lấy đâu ra tiền đi Taxi )
Khá lúng túng khi xuống tàu điện ngầm ,dù đã tìm hiểu hướng dẫn mua vé từ  khi còn ở Việt nam .
Nhờ người hướng dẫn mua vé,là một cô gái Trung quốc  .Thao tác chưa đầy một phút ,chỉ kịp nói câu cám ơn ,thoáng qua nên không có ấn tượng gì .
Tàu điện ngầm New York   phức tạp ,đường trên ,đường dưới ,nhiều tuyến chung nhau đường khi qua trung tâm ,nên bị lạc .
Hỏi hai cô bé da trắng ngồi gần  ,họ cũng lấy điện thoại ra tra bản đồ  ,nhưng không kết quả .Bến tiếp theo ,họ rời tàu .
Lúc này ,cô gái châu Á đứng bên mới ngồi xuống bên cạnh và hỏi tôi xuống ga nào ?
Tôi lấy địa chỉ trong túi ra đưa cho cô bé ,xem xong ,cô cũng lấy điện thoại ra tra bản đồ ,đến ga tiếp theo ,cô bảo tôi  theo cô  ,đi tàu khác quay lại.
Trên tàu ,cô hỏi vì nghĩ tôi là người Trung quốc ,tôi trả lời là đến từ Việt nam .Cũng không nói chuyện nhiều ,vì tiếng Anh giao tiếp của tôi cũng hạn chế ,và cũng không tiện trò chuyện chốn đông người .
  Cô đưa tôi ra khỏi tàu và hướng dẫn thêm một chút ,căn cứ vào địa chỉ khách sạn  và  bến tàu điện ngầm thì chỉ phải đi bộ vài trăm mét .
Đến lúc đó ,tôi mới hiểu là cô đưa tôi đến tận nơi ,chứ không phải đi chung đường . Không vội ,nhưng cảm  động và cũng có phần bất ngờ ,nên cũng chỉ nói được câu cám ơn ,chứ không có được tấm hình cô gái tốt bụng chỉ gặp thoáng qua  như trong bất cứ chuyến đi nào .
Chỉ là một việc bình thường , một tình huống có thể gặp bất cứ lúc nào ,nhưng mình chưa bao giờ làm được .
Đây là một cô gái Trung quốc .Cô đang sống ở Mỹ .
Cô khác với những người Trung quốc tôi đã gặp .
Khác với những người Trung quốc ở đại lục hay ở Việt nam.