Thứ Sáu, 23 tháng 3, 2018

LUONG PRABANG THANH BÌNH 
Là người Việt nam sang Lào với tư cách dân phượt chứ không phải thương gia , nên hành trang  mang theo là ý thức cảnh giác cao độ  và sự nghi ngờ mọi thứ ,như những chuyến đi trong nước .
Đi xe máy tới cửa khẩu Tây trang – Điện biên  ,nhân viên Hải quan nói rằng chỉ có  xe biển số Điện biên mới được phép mang qua biên giới ,đây là quy định riêng từ phía tỉnh Điện biên,mỗi cửa khẩu Việt nam hoặc Lào có những quy định riêng như vậy  chứ không phải họ gây khó dễ .Hiểu vậy nên quay ra hỏi mấy anh sỹ quan Biên phòng đường đi dọc biên giới về cửa khẩu Sơn  la .Sau vài phút nói chuyện cởi mở ,mấy anh gợi ý hỏi xin  anh cán bộ phụ trách Hải quan xem sao khi anh vừa đi tới (cửa khẩu vắng khách qua lại ,nên tình cảm Hải quan –Biên phòng cũng gắn bó ).Gặp may :Hải quan đồng ý cho qua ,thủ tục sang kia mới phải khai, cũng nhanh chóng,thuận tiện ,chỉ cần đưa đăng kí xe ,nộp tiền ,xong .
May là chưa kịp có ý nghĩ xấu về Hải quan ,chứ không như mấy anh Việt kiều ,hay mấy chị làm  ở Công ty xuất nhập khẩu thường than phiền …
  Điểm dừng nghỉ đầu tiên trên đất bạn ở Muong khua tỉnh Phong sa lỳ ,gặp sự cố nhỏ :bỏ chìa khóa xe máy vào túi áo gile,đến lúc tìm không thấy ,tìm đi tìm lại ,lục tung phòng ngủ ,vẫn không thấy .Bắt đầu nghi ngờ ,vì lúc nhận phòng nhân viên nhà nghỉ nói rằng cứ để xe đó ,tối họ sẽ dắt vào  nhà .
 Tìm thấy chìa khóa trong túi áo gile bỏ cùng giấy tờ xe ,không hiểu có phải ma làm hay không mà một hai lần đầu nắn không thấy .Cho nên dù cẩn thận bao nhiêu vẫn không tránh khỏi sơ xuất .Mất khoảng hai tiếng tâm trạng rối bời ,bất an.
Rồi cũng tới Luong Prabang ,tìm được chỗ nghỉ hợp túi tiền mất cả tiếng đồng hồ .Đêm cũng qua nhanh.
Cố đô đất nước triệu voi không lớn ,khách du lịch châu Âu nườm nượp ,nay thêm  khách từ Đại lục ,nên cả thành phố lo phục vụ dân ngoại quốc  cũng mệt .Chợ đêm nhộn nhịp ,tấp nập ,các quán ăn ồn ào ,nhưng có vẻ  nề nếp ,không có chuyện tùy nghi hét giá trông xe máy như phố cổ Hà nội .Vào tiệm ăn ,lúc thanh toán xòe ra tập tiền kíp Lào chưa kịp nhận biết ,họ chỉ rút đủ số ghi hóa đơn ,rồi còn chìa ra cho mình kiểm tra .Được một hai  ngày ,nỗi lo bị chặt chém mới tiêu tan .
 Thị trấn Vang viêng nhỏ bé (nằm ở đoạn giữa Luong Prabang –Viêng chăn ) và nghèo nàn,đường phố bụi bặm , khách du lịch quanh năm ,tiền thu chắc cũng khá nhưng chính quyền chẳng chịu sửa cầu đường.Hai đầu cầu dẫn vào suối nước xanh Blue Lagoon cách thị trấn 7km ,đường đá lổn nhổn .Nhiều dịch vụ phục vụ du khách mà Việt nam không thấy có như xe 4 bánh địa hình loại nhỏ ,đi vào sâu hơn có công viên hoang dã ,hoặc trại voi…đủ mọi trò mời gọi du khách mở hầu bao.
Suối nước xanh cũng có thạch động ,lối vào cũng có miếu nhỏ thắp hương  làm ta liên tưởng đến suối cá Cẩm lương  Thanh hóa và Thạch động hà tiên .Nhưng khác vào động là để khám phá vẻ đẹp mà tạo hóa ban tặng ,chứ không phải lý do tín ngưỡng như Việt nam .
Chùa Pha That luong ở Viêng chăn cũng chỉ là nơi khách đến tham quan ,chụp ảnh ,chứ không thấy bán nhiều đồ lễ bái như những ngôi chùa lớn ở Việt nam .Phải chăng người Lào kém năng động?không biết kinh doanh ?
Theo tôi chắc không phải vậy .
Họ kiếm tiền từ du khách đến từ thế giới văn minh  (châu Âu ,Mỹ ) .
Còn người Việt kiếm tiền từ đồng loại  ngày một u mê .

Như vậy chưa đủ ,họ còn xiết cổ ,chặt chém ,bất chấp mọi thứ .
Người Việt ,người Lào ,người nào văn minh ?
Là người Việt nam sang Lào với tư cách dân phượt chứ không phải thương gia , nên hành trang  mang theo là ý thức cảnh giác cao độ  và sự nghi ngờ mọi thứ ,như những chuyến đi trong nước .
Đi xe máy tới cửa khẩu Tây trang – Điện biên  ,nhân viên Hải quan nói rằng chỉ có  xe biển số Điện biên mới được phép mang qua biên giới ,đây là quy định riêng từ phía tỉnh Điện biên,mỗi cửa khẩu Việt nam hoặc Lào có những quy định riêng như vậy  chứ không phải họ gây khó dễ .Hiểu vậy nên quay ra hỏi mấy anh sỹ quan Biên phòng đường đi dọc biên giới về cửa khẩu Sơn  la .Sau vài phút nói chuyện cởi mở ,mấy anh gợi ý hỏi xin  anh cán bộ phụ trách Hải quan xem sao khi anh vừa đi tới (cửa khẩu vắng khách qua lại ,nên tình cảm Hải quan –Biên phòng cũng gắn bó ).Gặp may :Hải quan đồng ý cho qua ,thủ tục sang kia mới phải khai, cũng nhanh chóng,thuận tiện ,chỉ cần đưa đăng kí xe ,nộp tiền ,xong .
May là chưa kịp có ý nghĩ xấu về Hải quan ,chứ không như mấy anh Việt kiều ,hay mấy chị làm  ở Công ty xuất nhập khẩu thường than phiền …
  Điểm dừng nghỉ đầu tiên trên đất bạn ở Muong khua tỉnh Phong sa lỳ ,gặp sự cố nhỏ :bỏ chìa khóa xe máy vào túi áo gile,đến lúc tìm không thấy ,tìm đi tìm lại ,lục tung phòng ngủ ,vẫn không thấy .Bắt đầu nghi ngờ ,vì lúc nhận phòng nhân viên nhà nghỉ nói rằng cứ để xe đó ,tối họ sẽ dắt vào  nhà .
 Tìm thấy chìa khóa trong túi áo gile bỏ cùng giấy tờ xe ,không hiểu có phải ma làm hay không mà một hai lần đầu nắn không thấy .Cho nên dù cẩn thận bao nhiêu vẫn không tránh khỏi sơ xuất .Mất khoảng hai tiếng tâm trạng rối bời ,bất an.
Rồi cũng tới Luong Prabang ,tìm được chỗ nghỉ hợp túi tiền mất cả tiếng đồng hồ .Đêm cũng qua nhanh.
Cố đô đất nước triệu voi không lớn ,khách du lịch châu Âu nườm nượp ,nay thêm  khách từ Đại lục ,nên cả thành phố lo phục vụ dân ngoại quốc  cũng mệt .Chợ đêm nhộn nhịp ,tấp nập ,các quán ăn ồn ào ,nhưng có vẻ  nề nếp ,không có chuyện tùy nghi hét giá trông xe máy như phố cổ Hà nội .Vào tiệm ăn ,lúc thanh toán xòe ra tập tiền kíp Lào chưa kịp nhận biết ,họ chỉ rút đủ số ghi hóa đơn ,rồi còn chìa ra cho mình kiểm tra .Được một hai  ngày ,nỗi lo bị chặt chém mới tiêu tan .
 Thị trấn Vang viêng nhỏ bé (nằm ở đoạn giữa Luong Prabang –Viêng chăn ) và nghèo nàn,đường phố bụi bặm , khách du lịch quanh năm ,tiền thu chắc cũng khá nhưng chính quyền chẳng chịu sửa cầu đường.Hai đầu cầu dẫn vào suối nước xanh Blue Lagoon cách thị trấn 7km ,đường đá lổn nhổn .Nhiều dịch vụ phục vụ du khách mà Việt nam không thấy có như xe 4 bánh địa hình loại nhỏ ,đi vào sâu hơn có công viên hoang dã ,hoặc trại voi…đủ mọi trò mời gọi du khách mở hầu bao.
Suối nước xanh cũng có thạch động ,lối vào cũng có miếu nhỏ thắp hương  làm ta liên tưởng đến suối cá Cẩm lương  Thanh hóa và Thạch động hà tiên .Nhưng khác vào động là để khám phá vẻ đẹp mà tạo hóa ban tặng ,chứ không phải lý do tín ngưỡng như Việt nam .
Chùa Pha That luong ở Viêng chăn cũng chỉ là nơi khách đến tham quan ,chụp ảnh ,chứ không thấy bán nhiều đồ lễ bái như những ngôi chùa lớn ở Việt nam .Phải chăng người Lào kém năng động?không biết kinh doanh ?
Theo tôi chắc không phải vậy .
Họ kiếm tiền từ du khách đến từ thế giới văn minh  (châu Âu ,Mỹ ) .
Còn người Việt kiếm tiền từ đồng loại  ngày một u mê .
Như vậy chưa đủ ,họ còn xiết cổ ,chặt chém ,bất chấp mọi thứ .
Người Việt ,người Lào ,người nào văn minh ?

Thứ Hai, 29 tháng 1, 2018

HỘI CHỨNG ĐÁM ĐÔNG
Sự kiện xã hội nổi bật tuần qua là Giải vô địch bóng đá U23 châu Á  ( AFC U23 Asian cup ) .
Châu Á có gần 50 nước (1/4 Liên hiệp quốc ) dân số tới hơn 4 tỷ trong tổng số 7 tỷ người toàn hành tinh .
Nhưng giải bóng đá này chỉ có 16 quốc gia tham gia ,giải tổ chức 2 năm 1 lần ,lần này là lần thứ 3 ,tổ chức ở Trung quốc .Việt nam vào chơi trận chung kết ,và đây là lần đầu tiên  đội tuyển làm được kỳ tích này .Cả Xã hội Việt nam ,từ trẻ tới già phấn khích ,sắc đỏ rợp trời từ nông thôn tới thành thị  .Năm 1975 ,cả bộ máy tuyên truyền khổng lồ của Đảng cũng chưa tạo ra được sức mạnh quần chúng tự giác như sự kiện bóng đá này .
Phía chính quyền gắn sự kiện này với thế nước ,vận nước .
Dân Việt chắc không nghĩ như vậy .
Sau năm 1975 ,cứ như các thánh đã phán ,Việt nam chẳng mấy chốc sẽ thành cường quốc .Đã đánh thắng 2 đế quốc to thì việc xây dựng CNXH chỉ là chuyện nhỏ .Thiên đường Cộng sản ở ngay phía trước .
Nhưng rồi 10 năm trôi qua ,con thuyền cách mạng do đẳng cầm lái vẫn mịt mù đại dương ,không thấy bến vinh quang đâu cả .
Rồi thì đổi mới ,rồi thì năm nay bước ngoặt ,năm sau then chốt ,bản lề , rồi thì không ngừng tiến lên với ý chí cách mạng ,quyết tâm cao ,thắng lợi rực rỡ …
Thắng lợi chẳng thấy đâu ,chỉ thấy nợ công cao ngút cùng lâu đài biệt phủ nguy nga của các quan đua nhau mọc như nấm sau mưa .
Có Internet ,mạng xã hội ,thông tin không che dấu được nữa .Anh chăn bò quê tôi cũng biết cái thằng gì Yên bái lấy tiền đâu xây biệt phủ to,hay thằng nào uống chai rượu giá trị hơn con bò anh nuôi cả năm .Anh hiền lành nên không dám chửi to ,sợ chính quyền nghe thấy bắt bỏ tù :Địt con mẹ nó chứ rực rỡ với chả yên bình .Dê của bố chăn thả vất vả ngày đêm , chúng nó bắt của bố giữa ban ngày ban mặt ,chạy đuổi theo mà không làm gì được ,chúng còn vung dao đe dọa.
Những chuyện như vậy kể ra vài trang giấy .
Còn tin ai  được nữa hay không ?
Khi ánh hào quang chiến thắng tắt dần
Khi niềm  hy vọng vào ngày mai tươi sáng tắt dần
Thì một sự kiện bóng đá  bình thường ở tầm châu lục  cũng khiến cả xã hội lên đồng .
Không phải tất cả đều đam mê môn thể thao này .
Không phải tất cả đều xem bóng đá ,yêu đội tuyển U23.
Mọi người hò hét ,anh không thể lặng im.
Tôi không xem bóng đá một cách cuồng nhiệt .
Tôi không theo đám đông .
Nhưng tôi hy vọng hiệu ứng đám đông lan tỏa từ Đồng tâm tới Cai lậy .

Thứ Tư, 10 tháng 1, 2018

               NÓI THẬT
Cách đây đã lâu ,một nhà báo bị tước thẻ hành nghề  vì mô tả chính xác máy bay tìm kiếm cứu nạn Việt nam bị rơi ở hải phận Việt nam,gần nơi quân đội Trung quốc đang diễn tập .(Chỉ có dính pháo cự ly gần  mới tan ra từng mảnh ở trên không như thế ,tôi nghĩ vậy ) )
Gần đây ,một nhà báo khác bị các ông đầu hói cổ cồn ở Bộ đòi xử lý ,vì việc dùng từ của người nông dân quen dùng ,mô tả nước da người đẹp một cuộc thi nhan sắc .Đây chỉ là bài viết trên trang Facebook cá nhân ,chứ không phải bài đăng báo .
  Anh còn bị đội quân của Lữ đoàn đỏ 47 đánh cho tơi tả.
Nhà báo giỏi mà dại quá !
 Sao không tả nước da “tươi màu suy nghĩ “ ,hay nước da chiến thắng (muỗi Anophen ) chẳng hạn .
  Đã là hoa hậu  XHCN ,mà lại là người dân tộc thiểu số ,thì nhà báo đừng có chê ,ngay cả nhận xét ,bình phẩm chính xác  thì cũng để những người vô danh tiểu tốt như tôi đây phát ngôn thôi  .
 Sinh ra và lớn lên dưới chế độ XHCN mà lại không học được cách nói của nhà cầm quyền ,thế thì bằng phí cơm gạo ,phí nước bọt của các nhà giáo dục à  ?
 Để tôi nhắc lại cho bạn  nhé :
Nâng đỡ không trong sáng  để kết luận việc đưa người tình vào biên chế nhà nước ,rồi cho ngồi ghế lãnh đạo .
Quệt tay trúng má để nói việc nhân viên thực thi công vụ thượng cẳng chân ,hạ cẳng tay với phóng viên .
  Nhấn chìm vật chất là cách chỉ hành động đổ chất thải xuống biển .
  Còn nhiều nữa,các bạn tự thêm vào .
Thì ra ,từ bé đến giờ ,tai mình  cũng như mọi người toàn nghe những lời có cánh từ cán bộ tuyên truyền ,từ lãnh đạo .Nếu có ai nói thẳng ,nói thật như một vài nhà văn ,nhà báo ,nhà giáo ,thì đều bị chính quyền xử lý .Nhẹ thì bị cô lập ,bôi nhọ ,nói xấu .Nặng hơn thì bị cho vô Xà lim đếm lịch vài tháng uy hiếp tinh thần (tạm giam ),rồi thả ra .Có nhà báo bị nặng hơn nữa phải vào tù vì dám động chạm đến anh Y tá …
Tự   do .
Tự do ngôn luận .

Tự do cái con cặc ! (Đấy là lời của cán bộ công an ,chứ tôi không văng tục đâu ) .

Thứ Sáu, 5 tháng 1, 2018

RƯỢU VÀ BẢN LĨNH ĐÀN ÔNG
Có lẽ rượu và đàn bà là hai món quà đặc biệt Thượng đế ưu ái dành cho phái  mày râu .
Thuở con người còn sống bày đàn ,ăn  lông ở lỗ ,chưa có lụa Khaisil ,nước hoa Chanel và đồ lót Victoria ,rượu còn hấp dẫn hơn cả đàn bà .Chứ không như sau này thời ông Tú  Xương ,sẵn sàng bỏ rượu ,bỏ chè  nếu đặt 3 thứ trước sự chọn lựa .
Không có rượu ,chắc cũng không có thơ luôn .Các nhà thơ khơi nguồn cảm hứng từ rượu .(đây muốn nói thơ Văn Cao thôi ,chứ thơ Tố Hữu chắc lấy từ suối lê –mác…)
Đôi khi những tuyệt đỉnh công phu của Võ Tòng hay Jacky Chan cũng nhờ có rượu.
Sự can đảm của đàn ông cũng là nhờ rượu .
Đàm phán ,thương thuyết hợp đồng làm ăn ,không có tiệc rượu khó thành công :”sự đại như thiên túy diệc hưu “ (Việc to như trời say cũng xong ) .
Ấy là nói những mặt tích cực của rượu chè :
  Bán dạ tam bôi tửu
  Bình minh nhất trản  trà
  Thất nhật dâm nhất độ
  Lương y bất đáo gia .
Nhưng cuối năm cũ ,đầu năm mới công việc nhiều ,đình đám nhiều ,không uống không được .Có người mời rượu ,mấy ai dám từ chối .Uống rượu mời mà như uống sự bực tức vào dạ dày ,chuyện này xảy ra thường xuyên ,lặp đi lặp lại trong  bất cứ tiệc rượu nào ở nhà quê .
Cách đây vài năm ,trong một tiệc cưới ở làng ,có anh bạn bằng tuổi ,rượu đã ngà ngà ,cầm chén đến mâm , giọng bỗ bã  :
 Uống với thằng cháu một chén .
Mày với tao khác họ ,sao dám xưng chú với tao ? Mình hơi cao giọng .
Thì bà nội tao ở họ nhà mày .
Mình to tiếng vài câu ,anh bạn thấy ngượng vì đuối lý ,bỏ đi ,lần sau lại chạm trán ở đám cưới khác  ,nhưng bạn không dám đến gần ,mình liền gọi lại ,chạm cốc ,Anh bạn đã e dè chứ không dám sỗ sàng như  trước .
Lần khác đi ăn Tân niên nhà một người anh  họ đằng vợ ,có một vị ít tuổi hơn mình ,có quan hệ anh em với chủ nhà , cầm chén sang mâm :Nào chú ,chạm cốc  !
Hơi bực mình vì cách xưng hô  xấc xược ,(mình họ khác ,nó họ khác nhưng nhà quê vẫn thế ,vì các mối quan hệ đan xen phi nội tắc ngoại )
Mình trả lời :
Không uống  (Vì tiệc rượu đã kết thúc )
Vị ấy vẫn cao giọng tự nhiên như chủ nhà : Chú phải uống .
Không tiện đáp trả to tiếng nên mình im lặng ,đứng dậy đi uống nước .
 Văn hóa rượu nhà quê là như vậy .Bố mẹ mình  không bao giờ ép mình phải thế này ,phải thế kia . Lãnh đạo ,chỉ huy đơn vị cũng ít khi ra mệnh lệnh như  thế .Nhiều bậc đàn anh có thể nói chú dùng thêm chút nữa .Hoặc ở một vài nơi ,họ đưa ra lời mời thuyết phục ,đành phải uống thêm nhưng chưa ai nói anh phải uống
 .Nếu có hậu quả từ việc uống rượu , vợ con mình là người chịu thiệt thòi ,chứ mấy anh bạn chuốc rượu làm cho mình say mất kiểm soát ,liệu có hỏi thăm hay ân hận ?
Nói thì dễ ,nhưng vào tiệc rượu ,kiểm soát bản thân  rất khó .
Chỉ có lời khuyên :đừng để người khác điều khiển mình trong tiệc rượu .Làm được điều này ,bạn là người có bản lĩnh.
 Tửu đương thiểu ẩm .Sự tất đa tri .(Rượu nên uống ít .Việc cần biết nhiều .)
Cheers !


 

Chủ Nhật, 12 tháng 11, 2017

ĐƯỢC GÌ QUA NHỮNG CHUYẾN ĐI
Cách đây gần 3 năm ,trong chuyến phượt “Đi dọc Việt nam “ cùng anh Hoàng Thê ,có một anh bạn nhắn tin :Đi thế thì được cái gì ?
Mình tuy không phải dân kinh doanh ,nhưng vẫn tính toán hơn thiệt mỗi chuyến đi .Vì không thu hoạch được điều gì đó thì đi làm gì ?
Đi du lịch theo đoàn ,hướng dẫn viên thường nói đùa đó là một cuộc hành xác ,nhưng ai cũng thích .Đi phượt còn mệt hơn ,vì gần như cả ngày dãi nắng ,dầm mưa ,hít bụi ,nhưng nhìn cuộc sống gần hơn ,trải nghiệm thật hơn .
Chuyến đi đầu tháng vừa qua ,gọi là đi phượt cũng được  ,vì đi bằng xe máy ,qua 6 tỉnh thành :Quảng ninh – Hải phòng –Thái bình –Nam định –Ninh bình –Hà nam.
Nhưng chính xác hơn ,là chuyến đi thăm đồng đội .Có người gặp nhau thường xuyên ,có người gặp lại sau vài chục năm .Cảm xúc từ những cuộc gặp này chính là cái được không thể cân đong đo đếm .
TÌNH MẸ -CON
Phần lớn đồng đội gần 30 năm trước ,nay tuổi lục thập ,thất thập .Cha mẹ đã mất ,chỉ còn rất ít còn mẹ già :Mẹ 98 con 72 ,mẹ 92 con 67,tuy gánh nặng không đặt hết lên vai ,nhưng trách nhiệm chính .Có người xa mẹ thỉnh thoảng mới về,có người  mẹ con ở gần nhau .Dù xa hay gần ,các anh đều ý thức trách nhiệm ,làm tròn bổn phận ,đôi khi còn là người bạn tâm tình ,giãi bày tâm sự .(Mẹ gọi con là bác ,xưng tôi :Bác thông cho tôi cái điếu ,bác pha cho tôi ấm chè …) Cảm nhận thật rõ câu tục ngữ :Trẻ cậy cha ,già cậy con .Chứ không trừu tượng như câu Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra .
TÌNH ĐỒNG ĐỘI
Vài chục năm không gặp ,nên khách đến chơi là một sự kiện trọng đại ,dù đã gọi điện dặn trước cơm 2 rau 1 thịt thôi ,nhưng cỗ bàn ê hề  vì thực tâm mến khách chứ không phải khoe giàu ,hay  túng thiếu phải vay tiền đãi khách.Gọi điện cho bạn ,có người ở gần ,có người ở xa hai chục cây số ,sắp đến giwof ăn mới gọi điện ,tuy đang bận trông cháu ,chăm vợ ,vẫn thu xếp đến gặp ,cả bữa ăn chỉ một hai lần gắp ,gần 70 vẫn uống vô tư .Điều khâm phục nhất là gọi  điện mời đến uống rượu mà  không báo trước  (mời muộn thường dễ tự ái ) cho bậc đàn anh ,mà đàn anh vẫn đến .Những bữa rượu ôn lại chuyện xưa tưởng không bao giờ dứt ,nhưng ai cũng kiềm chế tửu lượng ,giữ được sức khỏe .
TÌNH VỢ CHỒNG
Đã dựng vợ gả chồng cho các con ,làm nhà cho chúng ra ở riêng nên bây giờ phần lớn phần lớn ông bà ở với nhau ,lấy việc chăm cháu nội ,cháu ngoại làm niềm vui hàng ngày .Nhưng mối quan tâm đến chồng thể hiện sự chăm chút đến từng chi tiết nhỏ khi chồng đi chơi một vài ngày .Hoặc lo bữa cơm chu đáo khi khách của chồng đến thăm .Rồi  dặn chồng đưa khách đến quán ngon ăn sáng …
Không phải là  tướng ,tá mới có hiếu như vậy .
 Không phải chỉ là đồng đội vào sinh ra tử mới quý nhau như vậy .
Không phải vợ lính ,trải qua gian khó ,mới tình cảm như vậy .
Mỗi chúng ta ,nếu chịu khó học hỏi xung quanh ,nếu biết sửa đổi mình ,đều có thể trở thành người con có hiếu  ,người bạn tốt ,người chồng đáng yêu.
Học từ sách ,học từ những người xung quanh ,học từ những chuyến đi .

Học mãi .

Thứ Sáu, 3 tháng 11, 2017

NGƯỜI TRUNG QUỐC Ở NEW YORK
Cư dân trên trái đất,bất kể màu da ,đều có chung khát vọng khám phá những chân trời mới ,theo những cách khác nhau .
 Người châu Âu da trắng đóng thuyền đi vòng quanh thế giới ,khám phá ra châu Mỹ (Christop Colombo ,Magienlang )
Người Trung quốc da vàng ra đi tìm cuộc sống tốt đẹp hơn .
 Người Việt cũng ra đi ,nhưng  lý do khác .
Ngày 
xưa ,hoàng tử Lý Long Tường mà xin được ít gỗ quý của mấy  anh kiểm lâm Yên bái ,Quảng trị ,đóng tàu to vượt đại dương,chứ không phải chỉ tới Hàn quốc xin tị nạn ,  thì bây giờ có lẽ nước Mỹ là của người Việt nam rồi .
Chứ không như nước Mỹ bây giờ ,sắp thành tàu đến nơi.
Đến bất cứ thành phố lớn nào của Hoa kì ,dù bờ Đông hay bờ Tây ,đều có những khu phố Tàu (Chine Town ).Thường ở ngay trung tâm thành phố (Downtown ).Dù đã đến Mỹ hàng trăm năm ,họ vẫn giữ tập quán sinh hoạt quê nhà .Dễ thấy là họ làm ăn ,buôn bán thành công trên đất Mỹ .Đó là những người Mỹ gốc Hoa.
Ta còn gặp trên đất Mỹ từng đoàn khách du lịch Trung quốc ,dễ nhận ra thôi ,vì họ có hướng dẫn viên du lịch cầm cờ dẫn đi,đoàn vài chục người ,nói năng tự nhiên ,chỗ nào cũng thấy tạo dáng chụp hình ,phớt lờ người xung quanh .Có nhiều tiền mới đi du lịch Mỹ ,nhưng văn hóa chẳng khác gì những đoàn khách phổ thông từ đại lục tràn sang Việt nam.
Nhưng còn có những người Trung quốc khác .
Đó là những du học sinh .
Có thể họ sang Mỹ học vì có bố mẹ là quan chức .Tôi gặp đối tượng này ở những địa điểm du lịch nổi tiếng ,thường là cùng bố mẹ đi chơi .từ New York tới Las Vegas ,đi thăm Grand Canyon cũng thấy họ ngồi chung xe …
Nhưng chắc cũng có nhiều  sinh viên được các trường  đại học Hoa kỳ cấp học bổng .Tôi muốn nói đến họ trong bài viết này .
Hôm ấy từ Washington đi New York do không mua vé đặt trước qua mạng ,nên khi tới thành phố ,họ thả tôi ở gần bến xe ,chứ không phải bến xe của hãng mà tôi  đã đặt ,thường vé này có ghi rõ địa chỉ bến xe ,và trong thư xác nhận đặt phòng khách sạn  ,họ có hướng dẫn cách đi từ bến xe này về khách sạn bằng phương tiện giao thông công cộng .(Dân du lịch bụi lấy đâu ra tiền đi Taxi )
Khá lúng túng khi xuống tàu điện ngầm ,dù đã tìm hiểu hướng dẫn mua vé từ  khi còn ở Việt nam .
Nhờ người hướng dẫn mua vé,là một cô gái Trung quốc  .Thao tác chưa đầy một phút ,chỉ kịp nói câu cám ơn ,thoáng qua nên không có ấn tượng gì .
Tàu điện ngầm New York   phức tạp ,đường trên ,đường dưới ,nhiều tuyến chung nhau đường khi qua trung tâm ,nên bị lạc .
Hỏi hai cô bé da trắng ngồi gần  ,họ cũng lấy điện thoại ra tra bản đồ  ,nhưng không kết quả .Bến tiếp theo ,họ rời tàu .
Lúc này ,cô gái châu Á đứng bên mới ngồi xuống bên cạnh và hỏi tôi xuống ga nào ?
Tôi lấy địa chỉ trong túi ra đưa cho cô bé ,xem xong ,cô cũng lấy điện thoại ra tra bản đồ ,đến ga tiếp theo ,cô bảo tôi  theo cô  ,đi tàu khác quay lại.
Trên tàu ,cô hỏi vì nghĩ tôi là người Trung quốc ,tôi trả lời là đến từ Việt nam .Cũng không nói chuyện nhiều ,vì tiếng Anh giao tiếp của tôi cũng hạn chế ,và cũng không tiện trò chuyện chốn đông người .
  Cô đưa tôi ra khỏi tàu và hướng dẫn thêm một chút ,căn cứ vào địa chỉ khách sạn  và  bến tàu điện ngầm thì chỉ phải đi bộ vài trăm mét .
Đến lúc đó ,tôi mới hiểu là cô đưa tôi đến tận nơi ,chứ không phải đi chung đường . Không vội ,nhưng cảm  động và cũng có phần bất ngờ ,nên cũng chỉ nói được câu cám ơn ,chứ không có được tấm hình cô gái tốt bụng chỉ gặp thoáng qua  như trong bất cứ chuyến đi nào .
Chỉ là một việc bình thường , một tình huống có thể gặp bất cứ lúc nào ,nhưng mình chưa bao giờ làm được .
Đây là một cô gái Trung quốc .Cô đang sống ở Mỹ .
Cô khác với những người Trung quốc tôi đã gặp .
Khác với những người Trung quốc ở đại lục hay ở Việt nam.

Thứ Ba, 31 tháng 10, 2017

ẤN TƯỢNG DA MÀU
Không có đường đi bằng xe máy đến Mỹ  nên tôi đành phải mua vé  máy bay ,hãng American Airline chuyên chở từ Hà nội qua Tokyo đổ xăng rồi bay sang Dallas .
  American Airline là hãng già nua ,và chắc cũng nghèo ,điều này thể hiện  qua đội ngũ tiếp viên ,không trẻ trung xinh đẹp như của hãng hàng không quốc gia Việt nam .Có cả tiếp viên da đen ,chắc cô này tuổi ngoài 40 .Không biết nói tiếng Anh có khá không mà tôi hỏi xin lon bia (Tôi nói tiếng Anh chuẩn mà ,thấy chàng chăn bò bang LangGom quê tôi khen vậy ) cô ấy lại đem cho tôi cốc sữa ,đến khi tôi nói bằng tiếng Việt :Bia ,thì cô ta mới  đem đến lon Heineken ,khuyến mại thêm nụ cười  ,chắc để khoe hàm răng trắng ,quảng cáo cho hãng sản xuất  thuốc đánh răng Hinos .
Hôm ấy ở sân bay Narita có kỉ niệm 30 năm ngày mở đường bay Dallas –Tokyo ,nên cổng vào máy bay  được trang trí bằng bóng bay đầy màu sắc ,mỗi khách được tặng món quà nhỏ là ốp lưng điện thoại Iphone.Tưởng tặng Iphone thì dùng tạm ,chứ miếng nhựa như thế Hà nội bán đầy ,vài nghìn một chiếc ,đủ màu lựa chọn .Vứt .
Chuyến bay gần nửa ngày ,băng qua đại dương rồi xuyên chéo theo hướng Tây bắc –Đông nam từ bang Washington đến Texas .Hành khách mệt vì chuyến bay dài nên ngủ nhiều ,mình thích ngắm Thái bình dương từ trên cao  nên ít ngủ ,thỉnh thoảng thấy tiếp viên đi qua ,liếc mắt  ,hay là sợ mình làm gián điệp vào phá hoại nước Mỹ ?...Ở Việt nam ,mình cũng bị nhiemx tinh thần cảnh giác ,nhìn đâu cũng thấy địch .
Rồi máy bay cũng tiếp đất ,dừng hẳn ,cửa mở .Tới Mỹ rồi .
Người đầu tiên gặp cũng là người da đen .
Khai  nhập cảnh  điện tử ,lần đầu tiên nên  khá lúng túng  . Thấy vậy ,chị nhân viên da đen bước tới  giúp đỡ .Không riêng gì mình ,các hành khách khác cũng vậy .Tới băng chuyền lấy hành lý ,ra cửa Hải quan ,cũng lại là người da màu ,chắc gốc Ấn độ ,không thấy hỏi han gì ,chụp dấu nhập cảnh lên hộ chiếu .Xong .Lúc này mới thở phào  ,vì suốt chuyến bay là nỗi lo phấp phỏng bị từ chối nhập cảnh .
Sân bay rộng ,người lưa thưa , phải hỏi thăm đường vào thành phố  .Nhân viên ở quầy thông tin vẫn là người da đen .
Theo hướng dẫn ,dễ dàng lên xe bus ,rồi tàu điện vào thành phố .Lái xe ,lái tàu phần lớn người da màu .Có cả người gốc Ấn độ ,Nam hàn .Qua giọng nói và cách ăn mặc có thể nhận ra điều đó .
Những chuyến xe bus nội đô ở thủ đô Washington ,cả lái xe và hành khách gần như toàn bộ là da đen .
Khu vui chơi giải  trí ở Los Angeles cũng vậy ,tràn ngập trẻ em da đen .
Các chuyến xe bus đường dài rất ít gặp người da trắng .
Bất  cứ ở đâu gặp họ ,hỏi đường ,cũng đều nhận được chỉ dẫn tận tình  ,chu đáo ,thân thiện .Một nhân viên khách sạn ở Houston đang làm việc còn dừng lại nghe mình hỏi ,không tìm được địa chỉ trên điện thoại di động ,anh ta còn vẫy một người da trắng đang đạp xe lại và hỏi đường giúp mình .Duy nhất một lần ở Atlanta ,là chàng thanh niên da màu này định xin tiền trước khi chỉ dẫn ,nên mình cho qua ,không hỏi nữa .
  Khi Obama lên làm Tổng thống ,mình cũng chẳng để ý gì ,dù rằng đó là sự kiện đặc biệt :ông người da màu .
Bộ trưởng  ,ngôi sao ca nhạc ,vận động viên xuất sắc nhất thế giới là người da đen ,điều ấy cũng chẳng gây ấn tượng gì  .Chỉ đến khi tận mắt thấy họ lái xe , dọn rác , địu con đi tàu .Thấy trẻ em vui đùa cùng lũ bạn da trắng trên sân ,rồi những chàng cảnh sát da trắng ,da đen sát cánh cùng nhau  ,mình mới cảm nhận rằng nước Mỹ cũng là của họ ,của người da đen ,bình đẳng .
Thế mà chỉ mới nửa thế kỷ trước ,kì thị da màu là hiện thực không thể chối cãi .
Nước Mỹ không chỉ tiến bộ về kinh tế ,khoa học kỹ thuật .
Thỏa mãn các nhu cầu vật chất ngày càng tăng của người dân .
Mà nhận thức ,cách hành xử văn hóa của người Mỹ -không phân biệt màu da –cũng tiến bộ vượt bực.
Đất nước –Con người –Đáng để  ngưỡng mộ ,học theo .